Tiếng Việt 4 – Một số bài văn mẫu tả người ( Sưu tầm)
- FILE PDF
2. FILE WORD
🔒 Nội dung độc quyền
Chỉ thành viên VIP mới có thể tải file Word (.doc/.docx) gốc của tài liệu này.
TẢ BA MẸ
Bài làm 1
Mẹ ơi thương mấy cho vừa
Ơn sâu nghĩa nặng sớm trưa tảo tần.
Mỗi dịp đến sinh nhật của mình, em lại nhớ mẹ, thương mẹ nhiều hơn. Bởi
vào ngày đó, người đã mang nặng đẻ đau sinh ra em, và vất vả sau ngày đó để nuôi
em khôn lớn nên người. Sinh nhật là dịp để em tưởng nhớ và gửi lời cảm ơn đến mẹ:
“Cảm ơn mẹ đã sinh ra con.”
Năm nay mẹ em đã ngoài 35 tuổi nhưng trông mẹ vẫn đẹp như các cô gái còn
son trẻ. Mẹ em có dáng người nhỏ nhắn, mảnh khảnh. Mái tóc mẹ dày ngang vai,
đen óng và rạng ngời thanh xuân. Mẹ có nước da màu bánh mật rám nắng rất khỏe
khoắn. Trên má mẹ xuất hiện vài đốm đồi mồi tròn nhỏ nhạt màu, giống hệt cái đồi
mồi trên má bà ngoại. Đốm đồi mồi của ngoại đậm hơn, khi mẹ già, chắc cái đốm
đồi mồi của mẹ cũng sẽ đậm như của ngoại.
Mẹ em là cô giáo tiểu học. Mỗi sáng, mẹ mặc áo dài, đeo cặp táp, chở em trên
chiếc xe đạp sơn màu xanh da trời đến trường. Em thích ngắm nhìn mỗi khi mẹ
nghiêng đầu soạn bài bên trang giáo án. Đôi mắt màu nâu dịu dàng và say mê theo
từng nét bút. Đuôi mắt khi cười sẽ hằn lên những vết chân chim. Đôi mắt màu nâu
ấy thường ánh lên những ấm áp như tia nắng mặt trời mỗi khi mẹ cười vui, khi em
làm việc tốt. Đôi mắt ấy cũng chan chứa nỗi buồn và long lanh những giọt nước mắt
mỗi khi mẹ buồn lòng vì em phạm lỗi. Mỗi khi mẹ ngồi soạn bài, tay cầm bút, tập
trung bên giáo án, đôi môi nhỏ hơi mím lại, mái đầu nghiêng nghiêng, những lọn tóc
đen nhánh rũ trên vai mềm mại. Mẹ có bàn tay đẹp lắm. Đó không phải là bàn tay
búp măng, cũng không phải những ngón tay ngòi viết. Tay của mẹ thon thả với
những ngón tay gầy gầy xương xương. Lòng bàn tay vốn dĩ rất mềm mại nhưng luôn
ráp vì bụi phấn bảng. Bụi phấn đã theo tay mẹ mười mấy năm mà dường như mẹ có
rửa tay bao nhiêu lần cũng không thể sạch hoàn toàn.
Mẹ em là một cô giáo nghiêm khắc, trong tà áo dài thướt tha, dáng mẹ hiền
dịu là vậy, mà học trò nào cũng sợ mẹ. Sợ nhưng rất thương. Có lần, mẹ nhận được
lá thư anh học trò cũ, báo rằng vì hoàn cảnh gia đình, anh phải nghỉ học lên thành
phố mưu sinh, em thấy mẹ rơi nước mắt. Những người học trò ấy sau này lớn mộ
