Tiếng Việt 4 – Đề ôn luyện Giữa học kỳ I (6)
2. BẢN WORD
🔒 Nội dung độc quyền
Chỉ thành viên VIP mới có thể tải file Word (.doc/.docx) gốc của tài liệu này.
3. ĐÁP ÁN
🔒 Nội dung độc quyền
Chỉ thành viên VIP mới có thể tải file Word (.doc/.docx) gốc của tài liệu này.
SƯ TỬ VÀ KIẾN
Ngày nọ, trong khu rừng xanh, một chú Sư tử to lớn đang nằm nghỉ dưới gốc cây. Chú
vốn rất tự hào về sức mạnh của mình. Mỗi khi gặp các loài vật nhỏ bé, Sư tử thường nghĩ:
“Ta khỏe nhất khu rừng, chẳng có con vật nào đáng để ta phải bận tâm.”
Gần đó, một đàn Kiến đang chăm chỉ tha thức ăn về tổ. Một chú Kiến nhỏ vô tình bò
ngang qua chân Sư tử. Sư tử giật mình, đưa bàn chân to lớn định đè bẹp Kiến.
Kiến vội vàng nói:
– Xin ngài tha cho tôi! Tôi tuy nhỏ bé nhưng nếu có cơ hội, tôi nhất định sẽ giúp ngài.
Sư tử nghe vậy thì bật cười:
– Một chú Kiến bé tí như ngươi thì có thể giúp được ta việc gì?
Nói rồi, Sư tử bỏ đi và tha cho Kiến.
Vài ngày sau, Sư tử đi lang thang trong rừng và không may mắc vào một chiếc lưới của
thợ săn. Nó vùng vẫy mãi nhưng càng giãy, dây lưới càng siết chặt.
Sư tử gầm lên:
– Cứu ta với! Có ai cứu ta không?
Nghe tiếng kêu, chú Kiến nhận ra đó là Sư tử đã tha mạng cho mình hôm trước. Kiến liền
gọi các bạn trong đàn đến. Hàng trăm chú Kiến cùng nhau dùng hàm cắn đứt từng sợi dây
của chiếc lưới.
Chẳng bao lâu sau, chiếc lưới bị cắn rách. Sư tử thoát được ra ngoài.
Sư tử cúi đầu cảm ơn Kiến:
– Bây giờ ta mới hiểu rằng không nên coi thường những người nhỏ bé. Ai cũng có thể
làm được những việc có ích theo cách riêng của mình.
Từ đó, Sư tử không còn kiêu ngạo hay coi thường các loài vật nhỏ bé nữa. Nó sống thân
thiện và luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người.
