Tiếng Việt 2 – Ôn luyện kiểm tra Cuối kỳ II – Đề 10
QUÊ HƯƠNG
Trong trái tim mỗi người, quê hương luôn là một mảnh tâm hồn thanh
bình và thiêng liêng nhất. Với tôi, quê hương không chỉ là nơi chôn nhau
cắt rốn, mà còn là một miền ký ức ngọt ngào nhuộm màu nắng cháy và
gió đồng. Đó là hình ảnh con đường làng uốn lượn, nơi dấu chân tuổi thơ
tôi đã in hằn qua những mùa tan học, là cánh đồng lúa mỗi độ vào mùa lại
khoác lên mình chiếc áo vàng óng ả, tỏa hương thơm dịu nhẹ làm say
đắm lòng người. Tình yêu quê hương ấy lại càng thêm thắt chặt bởi nghĩa
tình làng xóm mộc mạc mà bền bỉ.
Ở làng tôi, mọi người đối đãi với nhau bằng tấm lòng chân chất,
chẳng chút cầu kỳ. Đó là tiếng gọi nhau ơi ới đầu ngõ mỗi sớm mai, là bát
nước chè xanh đậm đà tình thân mà các bác nông dân mời nhau bên bờ
ruộng, hay là sự chung tay giúp đỡ của cả xóm mỗi khi có gia đình gặp
chuyện chẳng may. Người làng tôi sống theo đạo lý “lá lành đùm lá rách”,
coi khó khăn của hàng xóm cũng như nỗi lo của chính mình. Sự gắn kết
ấy như một sợi dây vô hình nhưng vô cùng chắc chắn, bện chặt những
người xa lạ thành một gia đình lớn.
Thời gian có thể trôi đi, vạn vật có thể đổi dời, nhưng tình yêu đối
với mảnh đất quê hương và những con người nồng hậu nơi đây sẽ mãi là
ngọn lửa ấm áp trong lòng tôi. Dẫu sau này có bay xa đến những chân trời
mới, tôi vẫn luôn tự hào và khao khát được trở về trong vòng tay bao bọc
của xóm giềng, để lại được nghe tiếng sáo diều vi vu và cảm nhận hơi thở
ấm áp của tình quê hương sâu nặng.