Tiếng Việt 2 – Ôn luyện cuối học kỳ II – Đề 12

Tiếng Việt 2 – Ôn luyện cuối học kỳ II – Đề 12

BỐ CỦA EM
Bố tôi không phải là người hoàn hảo nhất thế gian, nhưng đối với tôi, bố
luôn là người đàn ông vĩ đại nhất. Dáng bố cao gầy, bờ vai đã hơi còng xuống vì
gánh nặng mưu sinh suốt bao năm tháng. Khuôn mặt bố sạm đi vì nắng gió, in
hằn những nếp nhăn của sự nhọc nhằn và những lo toan cho gia đình. Đôi bàn
tay bố chai sần, thô ráp nhưng mỗi khi nắm lấy tay tôi lại mang đến một cảm
giác ấm áp và an toàn đến lạ kỳ. Khác với mẹ luôn nhẹ nhàng, tình cảm của bố
thường được thể hiện qua những hành động thầm lặng. Bố luôn thức khuya dậy
sớm, miệt mài làm việc để anh em tôi được cắp sách đến trường. Tôi nhớ những
buổi chiều tà, bố trở về nhà với bộ quần áo lấm lem, nhưng nụ cười hiền hậu vẫn
nở trên môi. Bố ít khi la mắng, nhưng mỗi ánh mắt nghiêm nghị của bố cũng đủ
để tôi tự nhận ra lỗi lầm. Bố dạy tôi cách sống tự lập, biết yêu thương mọi người
và luôn kiên cường trước khó khăn. Có những lúc tôi vấp ngã, bờ vai vững chãi
của bố lại là điểm tựa an toàn nhất. Bố không bao giờ phàn nàn về sự vất vả, bởi
với ông, sự khôn lớn của các con chính là phần thưởng quý giá nhất. Càng
trưởng thành, tôi càng thấu hiểu những hy sinh thầm lặng mà bố đã dành cho tổ
ấm này. Từng sợi tóc bạc trên mái đầu của bố như minh chứng cho tình yêu
thương vô bờ bến. Tôi thầm hứa sẽ luôn cố gắng trở thành người tử tế để mãi là
niềm tự hào của bố.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *